Không phải không có lý do mà sau Tam Quyền : Lập Pháp - Tư Pháp - Hành Pháp, thì quyền Tự Do Ngôn Luận được xem là Đệ Tứ Quyền, Quyền Lực Thứ Tư.
Không phải không có lý do mà khi tấn công chiếm một thành phố, thì một trong những mục tiêu cần chiếm đầu tiên là Đài Phát Thanh - Truyền Hình.
Không phải không có lý do mà mọi thể chế độc tài, phát xít, cộng sản, quân phiệt ... đều thi hành chính sách độc tài về ngôn luận.
Người dân, dù ở các nước phát triển rất cao về dân trí, vẫn bị chi phối, định hướng bởi dư luận, vẫn theo phe đa số do cái tâm lý bản năng "bầy đàn" ...
Do đó, Tự Do Ngôn Luận luôn là một con dao hai lưỡi sắc bén vô cùng nguy hiểm nếu không biết sử dụng với một lương tâm trong sáng, công bằng, chính trực và một sự chế tài đủ mức cần thiết, nếu hơn hay kém thì sẽ gây hiệu ứng ngược ...
Tam Quyền cần Đệ Tứ Quyền để giám sát, điều chỉnh ; Đệ Tứ Quyền cần Tam Quyền để tồn tại, phát triển ...
Cho nên, Tam Quyền và Đệ Tứ Quyền là những điều kiện cần và đủ cho nhau, liên quan mật thiết và hỗ tương bổ khuyết cho nhau, tạo nên những xung lực tích cực giúp xã hội phát triển hài hòa !
"Cách mạng" xã hội, nếu hiểu đúng theo nghĩa tích cực, là thay đổi một cơ chế xã hội cũ lạc hậu bằng một cơ chế xã hội mới tiến bộ hơn, thì trong lịch sử, giai cấp vô sản chưa bao giờ làm "cách mạng" cả ... Cụm từ "chỉ có giai cấp vô sản mới làm nên các cuộc cách mạng triệt để" là của bọn "đầu cơ cách mạng" tung ra để mị dân, kêu gọi tầng lớp công nông ít học, nhẹ dạ cả tin, là giai cấp bị trị có quyền lợi thường mâu thuẫn với quyền lợi của giai cấp cai trị, vốn chiếm tuyệt đại đa số trong xã hội, đổ máu ra để phục vụ cho mưu đồ của chúng ... "Một lời dối trá nói mãi cũng sẽ thành sự thật" ( lê nin ) ...
Trong lịch sử nhân loại, sự chuyển đổi các cơ chế xã hội từ Công Xã Nguyên Thủy sang Chiếm Hữu Nô Lệ, Phong Kiến, Tư Bản ... đều do các thành phần ưu tú của xã hội thời đó lãnh đạo, giai cấp vô sản chỉ là công cụ, luôn luôn là như vậy ...
Cụm từ "cách mạng triệt để" nhằm nói đến một trạng thái "phủ định sạch trơn", và do đó sẽ bị lạc lối, không còn một nền móng căn bản nào để xây dựng cái mới, dẫn đến thất bại. Trong khi, một cách khách quan, các cơ chế xã hội đều tiếp nối nhau theo quy luật có phủ định và có kế thừa ...
Những cụm từ dối trá ấy sẽ mãi lừa dối quần chúng nếu không được / bị phản biện. Mà phản biện chân chính chỉ có thể có được khi quyền Tự Do Ngôn Luận được đảm bảo.
Trong tất cả mọi cơ chế xã hội, việc định hướng con người, dư luận, thông tin ... luôn là điều cần thiết. Vấn đề là xét đến cách thức, mức độ, phạm vi, nguyên nhân, mục đích ... của việc định hướng đó.
Do hiểu được những mặt hạn chế của "chính thể dân chủ" trong tác phẩm Cộng Hòa của Plato :
- "Có phải thành quốc thay đổi từ chính thể quả đầu sang chính thể dân chủ là do quần chúng thèm khát cái quần chúng cho là tốt đẹp, do thả lỏng quần chúng theo đuổi mục đích làm giàu càng nhiều càng tốt không ?"
- "... chính thể dân chủ ra đời là khi người nghèo khó thắng thế, tàn sát một số giàu có, tống cổ một số đối lập lưu vong, cho quần chúng quyền bình đẳng, cơ hội tham gia chính quyền, bổ nhiệm chức vụ xã hội phần lớn theo nguyên tắc bốc thăm."
- "Có lẽ đây là một cơ chế hấp dẫn khủng khiếp. Như tấm áo thêu thùa đủ loại hoa hình, trình bày đủ loại màu sắc, tô điểm đủ loại nét vẻ con người, cơ chế trở nên lôi cuốn lạ kỳ. Vì thế, như đàn bà và trẻ con nom thấy đồ vật màu sắc sặc sỡ, đa số dân chúng nhận xét đó là hình thức xã hội tốt đẹp hơn hết."
- "Dáng dấp đĩnh đạt, oai vệ, cơ chế dân chủ quét sạch, chà đạp tất cả, không mảy may nghi ngờ quá khứ, lai lịch chính khách trước khi bước vào chính trường, song sẽ đề cao, miễn người đó tuyên bố là bạn của nhân dân, quyết tâm phục vụ mọi điều nhân dân ao ước !"
- "Có vẻ là cơ chế thú vị, bát nháo, tạp nham, đa màu, đa sắc, không người cầm đầu, phân chia đồng đều, coi mọi người bằng nhau, bất kể họ có bằng nhau hay không."
- "Vậy có phải thể chế chuyên chính phát xuất từ thể chế dân chủ theo cách tương tự như thể chế dân chủ ra đời từ thể chế quả đầu không ?"
- "... phải chăng thèm muốn tự do quá đáng, không quan tâm tới vấn đề khác, là động lực hủy hoại thể chế dân chủ dẫn đến chế độ chuyên chính ?"
- "... hình thức nô lệ man rợ, tàn nhẫn hơn hết bắt nguồn từ tự do quá độ."... vv ...
Nên nền Dân Chủ của Hoa Kỳ đã được xây dựng dựa trên nguyên tắc "Tam Quyền Phân Lập" và đệ tứ quyền "Tự Do Ngôn Luận" kiểm soát lẫn nhau để kiềm chế tình trạng "tự do quá độ", và Tự Do phải được hiểu là "tự do trong khuôn khổ luật pháp" chứ không phải là "tự do vô chính phủ". Và phương thức bầu cử Tổng Thống ở Hoa Kỳ thực chất là người dân bầu cử tổng thống một cách gián tiếp thông qua các Đại Cử Tri, thành phần ưu tú, tinh hoa của xã hội do người dân chọn lọc trực tiếp, lá phiếu của các Đại Cử Tri mới mang giá trị quyết định ai là Tổng Thống ! Tổng Thống Mỹ nắm quyền Hành Pháp, nhưng mọi chính sách của Tổng Thống phải được sự chấp thuận của Lưỡng Viện Quốc Hội, nắm quyền Lập Pháp, và nằm dưới sự chế tài của Tòa Án Hiến Pháp, nắm quyền Tư Pháp ...
Còn nhớ, thời Miền Nam trước 1975, có một đề bài Tập Làm Văn như vầy ( những ai được sinh ra trước hay sau năm 1960, đi học ở Miền Nam, hẳn có biết ), nguyên văn :
"Cao Bá Quát có phải là nhà cách mạng không ? Hãy chứng minh".
Một đề văn "mở" như vậy sẽ kích thích và khai mở tư duy đến cỡ nào … !? Học sinh, sinh viên hoàn toàn được quyền tự do nhận định "Có - Không", "Đúng - Sai", và sẽ được / phải vận dụng hết tất cả tư duy và kiến thức của mình về Văn, Sử, Địa, Triết, Chính Trị … để chứng minh, làm sáng tỏ nhận định của mình, của "chính mình", "riêng mình", một cách độc lập mà không hề bị áp đặt bởi một "ý thức hệ", "lập trường quan điểm", "kim chỉ nam", "hòn đá tảng" ... nào ... ! …
Tiếc thay, một đề Văn như vậy, lại là sản phẩm của một nền Văn Hóa "đồi trụy", nằm trong một chế độ Cộng Hòa "phản động", nên đã bị "cách mạng" ... ( UẤT ! ) ... để thay bằng một nền giáo dục "tiến bộ", trong đó có một đề Toán ( nhấn mạnh : "đề Toán" ), nguyên văn :
"Bạn Võ Tiến Trung ở Quảng nam mới 8 tuổi đã cùng cô chú đánh Mỹ, cứu nước. Một lần bạn Trung đã dùng lựu đạn diệt 7 tên Mỹ. Một lần khác, bạn ấy lại diệt 7 tên thám báo ác ôn và 3 tên Mỹ. Hỏi cả hai lần đó, bạn Trung đã diệt tất cả bao nhiêu giặc Mỹ và ác ôn ?"
Còn về Văn, ta thấy đầy rẫy những :
"Qua cuộc đời, sự nghiệp / thơ / văn ... của ABC ... hãy chứng minh ABC là một nhà cách mạng ( lớn ) / một nhà thơ cách mạng ( lớn ) / một nhà văn cách mạng ( lớn ) ..., suốt đời tận tụy hy sinh, cống hiến, phục vụ ..." ... vv và vv ...
Sự giáo dục man rợ và định hướng ngu dân là quá rõ ràng và áp đặt : học sinh, sinh viên không thể nói điều ngược lại ... Mà, biết đâu, hay chắc chắn, điều ngược lại mới chính là điều họ muốn nói, muốn chứng minh ... !? ...
Tại sao không là :
Hồ Chí Minh có phải là nhà cách mạng không ? Hãy chứng minh.
Hay :
Hãy so sánh và đánh giá thơ / văn / nhạc / họa của Xuân Diệu, Nguyễn Bính, Thế Lữ, Chế Lan Viên, Trần Dần, Lê Đạt, Phùng Quán, Hữu Loan ... / Phan Khôi, Nguyễn Tuân ... / Văn Cao, Tô Vũ ... / Nguyễn Phan Chánh, Tô Ngọc Vân ... trước và sau năm 1945.
Mong rằng trên đất nước Việt Nam thân yêu của chúng ta, dù là dưới bất kỳ một chính thể nào, rồi sẽ có lúc có những đề Văn như vậy !
Có câu : "Trí Thức là người có tinh thần phê phán" ( - Về Trí Thức Nga - ).
Chỉ có một nền giáo dục mang triết lý Khai Phóng mới có thể đào tạo ra những con người Trí Thức chân chính có đầy đủ bản lĩnh để tư duy độc lập, không chỉ biết cách "giải quyết vấn đề", mà còn biết cách "đặt vấn đề", có tinh thần phê phán lành mạnh, phản biện khách quan, làm tiền đề để xây dựng nên một cơ chế xã hội Dân Chủ tiến bộ với Tam Quyền Phân Lập và Đệ Tứ Quyền Tự Do Ngôn Luận !
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét