Khi ở Đà Lạt, những lúc buồn, tôi thường hay lên một vùng đồi có cái tên mơ mộng, là Đồi Mộng Mơ, để thơ thẩn một mình, mong tìm kiếm sự nhẹ nhỏm cho tâm hồn ...
Từ xa, dõi theo con đường mòn đất đỏ quanh co lẩn khuất trong hoa cỏ dịu dàng vốn bạt ngàn trên "xứ sở ngàn hoa" dẫn lên đỉnh đồi, đã thấy mở ra một khoảng trời thoáng đãng và bình yên ...
Lên đến đỉnh đồi, dưới những tán thông ngàn dịu mát hương thơm tinh khiết, tai nghe rầm rì vi vu lời ru của gió ngàn êm ái, tầm mắt xa trông những thoai thoải điệp trùng núi đồi, những bạt ngàn triền miên hoa cỏ ẩn hiện trong sương lam huyền ảo, trong nắng lạnh hanh hao, chợt thấy những bon chen vụn vặt đời thường dường như lắng chìm trước mênh mang đất trời miên viễn ...
Gần hơn, ... là lô xô khu nghĩa trang của Giáo xứ Mẫu Tâm ... Chợt nghĩ, con người ta đến khi chết đi, đâu hẳn đã bình đẳng ... ! Tôi nhìn thấy những khu nhà mồ khang trang bề thế ... , và những ngôi mộ đất bé nhỏ khiêm nhường ...
Sống, con người ta vất vả mưu sinh, tạo lập các giá trị ... , trong đó có giai cấp, và phân chia giai cấp ... Chết, chưa hẳn đã hết phân chia ... Không biết con người ta có được bình đẳng trước Thượng Đế, trong ngày phán xét cuối cùng ... !? ...
Thơ thẩn miên man trên đồi, tôi lượm được một cái đầu đạn nhỏ, đã hoen rỉ, mục ruỗng, bằng đồng ... Đồng, một thứ kim loại quý đã tạo nên một bước ngoặc lớn trong tiến trình văn minh của nhân loại ... !? Chợt nghĩ đến hành trình của nó ... Từ một xưởng sản xuất vũ khí, ở một nơi rất xa đất nước này, bị vận chuyển đến đất nước này, bị phân phát cho binh sĩ của đất nước này, bị nạp vào súng ( cũng được sản xuất từ một nơi rất xa đất nước này ... ), rồi bị bắn ra ... không biết trong đoạn hành trình cuối cùng, khoảng vài mét, vài chục mét, vài trăm mét, hay vài cây số, ... nó có kịp gây thương vong cho một ai đó không ... !? ...
Chiến tranh đã từng hiện diện và lan tràn trên trái đất này, trên đất nước này ... ! Và thành phố này, "thành phố mộng mơ", "thành phố ngàn thơ", "thành phố ngàn hoa", "thành phố buồn" "vừa đi đã mỏi", với "thông reo vi vu ...", "Cam Ly vô tư lên tiếng ca muôn đời" ..., với "trăng sao đắm đuối trong sương nhạt", với "non sao, bờ suối ngọc" ..., với hồ Xuân Hương, hồ Than Thở, thung lũng Tình Yêu, rừng Ái Ân, vườn Bích Câu, ..."Xứ hoa đào", "Xứ sương rơi", ... cũng không tránh khỏi...! ... Và ngọn đồi hiền hòa mang tên "Mộng Mơ" này ... cũng cùng chung số phận ... ! ...
Cái đầu đạn nhỏ, đã hoen rỉ, mục ruỗng này là chứng tích, chứng nhân ...
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng từng mảnh đất hiền hòa vẫn còn mang trong lòng chứng tích của một thời bom đạn, "mặt quê hương tan nát từng giờ" ...
Và trong lòng con người ..., những con người còn sống sót sau cuộc chiến ..., lành lặn hay thương tật ..., những con người đã chết ..., những "... người chết hai lần, thịt da nát tan ..." ..., ... liệu đã nguôi quên ... !?
Những vết thương thịt da, trên những thân thể, đã không còn vẹn nguyên, dẫu đã lành sẹo, nhưng vẫn còn buốt nhói mỗi khi trái gió trở trời ... Mỗi mảnh đạn bom, dù còn sót lại hay đã được gắp ra ..., vẫn còn nhắc nhớ ... ! ...
Những mảnh đạn bom, còn nằm trong những bộ hài cốt, ... Nhiều lắm ... ! ...
... "Khi đất nước tôi ...
Không còn chiến tranh ...
Mẹ già lên núi ...
Tìm xương con mình ..." ...
Những mảnh đạn bom, còn nằm trong những bộ hài cốt, ... Nhiều lắm ... ! ...
... Cả dân thường,
Hai bên ...
... Lẫn binh lính,
Hai bên ...
... Nhiều lắm ... ! ...
... Liệu có nên quên ... !? ...
“Thiên địa chi đại đức, viết sinh” ( Khổng Tử ) - Đức lớn nhất của trời đất, là ban cho sự sống ...
... LIỆU CÓ NÊN QUÊN ... !? ... !? ... !? ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét