Thứ Bảy, 19 tháng 7, 2014

NGẪM VỀ "QUỐC HIỆU" ...

   Vấn đề được đặt ra ở đây là mối liên hệ giữa "hiện tượng" và "bản chất". 

   Tên của một con người là "hiện tượng", tâm tính của con người đó là "bản chất". 

    Tên của một đất nước là "hiện tượng", cơ chế xã hội của đất nước đó là "bản chất". 

   Cha mẹ đặt tên cho con cái, là muốn gửi gắm tâm tư, nguyện vọng vào tương lai của đứa con ...

   Các nhà Nho xưa, ngoài tên cha mẹ đặt cho, không thể đổi, thường tự đặt thêm hiệu, để bày tỏ ý hướng, làm mục tiêu phấn đấu cho cả cuộc đời. Ví dụ như Nguyễn Trãi lấy hiệu là Ức Trai nhằm nhắc nhở mình phải luôn tu dưỡng tính tình, tiết độ, khiêm tốn, nghiêm trang ; Ngô Thời Nhậm lấy hiệu là Hy Doãn nhằm mong được như Y Doãn, hiền thần thời Cổ Trung Hoa, vì sách xưa gọi ông Y Doãn là "thánh chi nhậm" ( bậc thánh của việc gánh vác trách nhiệm ) ; Cao Bá Quát lấy hiệu là Chu Thần vì sách có nói đời Chu có hai vị hiền thần là Bá Đạt, Bá Quát, do đó, Quát là bề tôi nhà Chu ( Chu Thần ), mong muốn xây dựng một triều đại thái bình thịnh trị ; Phan Bội Châu lấy hiệu là Sào Nam để nhắc nhở mình là "chim Việt cành Nam", theo ý câu "Hồ mã tê Bắc phong / Việt điểu sào Nam chi", biểu thị lòng yêu nước của mình ... Khi đã đặt tên hiệu, thì phải cố gắng phấn đấu theo đuổi, chứ chỉ đặt cho vui, cho có với thiên hạ, hay tệ hơn, chỉ để lừa mị, bịp bợm thì chỉ đáng xấu hỗ, mang nhục mà thôi ...

   Việc đặt "QUỐC HIỆU" là để thể hiện NGUYỆN VỌNG, Ý CHÍ, LẬP TRƯỜNG tồn tại và phát triển của một DÂN TỘC đối với ĐẤT NƯỚC của mình, và công bố với CỘNG ĐỒNG THẾ GIỚI về điều đó.

   Nhưng, đôi khi "Quốc Hiệu" lại không do toàn thể Dân Tộc quyết định, không phản ánh đúng bản chất của cơ chế xã hội ...

   Khiến cho, rơi vào tình trạng CHIẾC ÁO KHÔNG LÀM NÊN THẦY TU !

   Ví dụ như :

#   Cộng Hòa Dân Chủ Nhân Dân Trung Hoa :

+   Thời Mao Trạch Đông với Công Xã Nhân Dân, Đại Cách Mạng Văn Hóa Vô Sản, Đại Nhảy Vọt ... đã gây ra cái chết cho 77 triệu người, để đi lên Cộng Sản Chủ Nghĩa ...

+   Thời Đặng Tiểu Bình có Thảm Sát Thiên An Môn, một cuộc biểu tình của quần chúng do bất bình về kinh tế lạm phát, lãnh đạo tham nhũng và cai trị hà khắc. Theo thống kê và ước tính từ nhiều nguồn và nhóm khác nhau cho thấy :

-   4.000 tới 6.000 thường dân chết - Edward Timperlake.

-   2.600 đã chết chính thức vào buổi sáng ngày 4 tháng 6 ( sau này bị bác bỏ ) - Hội Chữ Thập Đỏ Trung Quốc. Một nhân viên Chữ Thập Đỏ Trung Quốc giấu tên ước tính rằng tổng cộng 5.000 người chết và 30.000 bị thương.

-   1.000 người chết - Tổ Chức Ân Xá Quốc Tế.

-   7.000 người chết ( 6.000 thường dân 1.000 binh sĩ ) - Tình Báo NATO.

-   Tổng cộng 10.000 người chết - Các ước tính của Khối Xô Viết.

-   Hơn 3.700 người chết, gồm cả những người mất tích hoặc chết một cách bí mật hoặc những người từ chối được điều trị y tế - Một người đào tẩu từ Quân Đội Giải Phóng Nhân Dân nêu ra một tài liệu mật trong giới sĩ quan.

-   186 thường dân có tên tuổi được xác nhận đã chết vào cuối tháng 6 năm 2006 - Giáo Sư Đinh Tử Lâm.

+   Nhiều tổ chức nhân quyền tiếp tục có các cáo buộc chống lại chính phủ Trung Quốc. Vấn đề nhân quyền gây tranh cãi tại Trung Quốc bao gồm các chính sách như hình phạt tử hình, chính sách một con, vai trò xã hội của người Tây Tạng, và thiếu thiết chế bảo vệ các quyền tự do báo chí và tự do tôn giáo. Một trong những mối quan ngại hàng đầu là thiếu quyền lợi hợp pháp, không có một nền tư pháp độc lập, nền pháp trị, và quy trình tố tụng hợp lý. Một lĩnh vực quan tâm nổi bật khác là thiếu các quyền lao động liên quan đến hệ thống hộ khẩu, công đoàn không độc lập, và tình trạng phân biệt đối xử đối với lao động nông thôn và dân tộc thiểu số. Một lĩnh vực quan tâm khác là thiếu tự do tôn giáo, nổi bật là xung đột giữa nhà nước với các nhóm Kitô giáo, Phật giáo Tây Tạng, và phong trào Pháp Luân Công. Hiện nay, có một số tổ chức dân sự đang cố gắng đấu tranh cho các quyền tự do này, gồm Tổ chức Nhân Quyền Trung Quốc, Những Người Bảo Vệ Nhân Quyền Trung Quốc ( CHRD ) và Nhóm Luật Sư Nhân Quyền Trung Quốc ( CHRLCG ).

#   Cộng Hòa Dân Chủ Đức :

+   Thỏa thuận Potsdam cho phép người Xô Viết ủng hộ một hình thức chính phủ dân chủ tại Đức, và, không giống như một số quốc gia thuộc Khối Hiệp Ước Warsaw khác, các đảng chính trị khác được phép tồn tại.

+   Tất cả các đảng hoạt động ở Đông Đức đều bị bắt buộc gia nhập Mặt Trận Quốc Gia Dân Chủ Đức, bề ngoài là một liên minh thống nhất của các đảng chống phát xít. Nó bị đảng chính trị cầm quyền ở Đông Đức là Sozialistische Einheitspartei Deutschlands (Đảng Thống Nhất Xã Hội Chủ Nghĩa Đức, SED) kiểm soát hoàn toàn.

+   Bộ An Ninh Quốc Gia ( Stasi ) sàng lọc và thông báo hầu hết hoạt động cá nhân ở Đông Đức, giới hạn cơ hội với những tổ chức chính trị không được phê chuẩn. Mọi tổ chức chính thức ngoại trừ nhà thờ bị chính phủ Đông Đức kiểm soát trực tiếp. Nhà thờ được phép hoạt động ít nhiều tự do hơn khỏi sự quản lý chính phủ, khi họ tránh hoạt động chính trị.

+   Vô tuyến và radio tại Đông Đức thuộc sự quản lý nhà nước.

+   Trong gần nửa thế kỷ theo đuổi XHCN, hơn 13.000 người đã rời bỏ Đông Đức bằng cách đi qua "biên giới xanh" qua Tiệp Khắc vào Hungary và sau đó vào Áo và Tây Đức, hàng ngàn người đã vượt biên qua Bức Tường Berlin sang Tây Đức.

+   Khi sáp nhập vào Tây Đức, GDP của Đông Đức chỉ góp được 7 % của cả nước Đức so với 93 % của Tây Đức dù cho họ chiếm khoảng 1/3 dân số so với Tây Đức.

#   Cộng Hòa Dân Chủ Nhân Dân Triều Tiên :

+   Quyền lực nhà nước bị trao theo truyền thống "cha truyền con nối".

+   Nhiều tổ chức nước ngoài xem Bắc Triều Tiên là một chế độ độc tài kiểu Stalin và có một hồ sơ nhân quyền thuộc loại tồi tệ nhất trên thế giới. Nạn đói xảy ra liên miên ở nước này sau khi Liên Xô sụp đổ, khiến hàng triệu người chết đói. Đất nước này được cho là một quốc gia nghèo đói và bị cô lập với khoảng 1/4 dân số cần được quốc tế hỗ trợ lương thực theo ước tính của Liên Hiệp Quốc, nhưng Bắc Triều Tiên vẫn tự hào là một số nơi ở thủ đô Bình Nhưỡng đã trở thành "xứ thần tiên xã hội chủ nghĩa".

+   Tổ Chức Ân Xá Quốc Tế và các tổ chức nhân quyền khác buộc tội Triều Tiên có hồ sơ nhân quyền tồi tệ nhất trong số tất cả các nước, hạn chế nghiêm khắc đa số các quyền tự do, gồm tự do ngôn luận và tự do di chuyển, cả trong và ngoài nước. Những người tị nạn đã loan tin sự hiện diện của những trại giam với ước tính khoảng 150.000 đến 200.000 người, đa phần là thiếu ăn cho dù một phần lương thực xã hội đã được cắt ra, và lao động công ích. Trong một số trại, những người tù cũ nói tỷ lệ chết hàng năm lên tới 25 %. Một cựu cai tù và là sĩ quan tình báo quân đội đào tẩu cho rằng trong một trại, các loại vũ khí hoá học đã được đem ra thử nghiệm trên tù nhân trong một phòng hơi độc.

+   Thời Kim Jong-il ( Kim Chính Nhật ) cầm quyền vào giữa thập kỷ 1990, nền kinh tế đất nước đã đi xuống nghiêm trọng bởi sự sụp đổ của các nước XHCN, tình trạng thiếu lương thực diễn ra ở nhiều vùng. Theo các tổ chức viện trợ, hàng ngàn người ở vùng nông thôn chết vì nạn đói, càng trầm trọng hơn vì sự sụp đổ của hệ thống phân phối lương thực.

   Rất nhiều người Bắc Triều Tiên đã nhập cư trái phép vào Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa để tìm lương thực. Hwang Jang-yop, Thư ký quốc tế Đảng Lao Động Triều Tiên đã đào thoát sang Hàn Quốc năm 1997. Theo trang tin Daily NK của người Bắc Triều Tiên tị nạn tại Nam Triều Tiên ( Hàn Quốc ) thì sau khi Kim Jong-un ( Kim Chính Ân ) thừa kế ngôi vị từ cha mình, Bắc Triều Tiên đã ra lệnh bắn tất cả những ai dám vượt biên và trừng phạt 3 đời thân nhân họ bằng cách tống vào trại cải tạo, đấu tố tập thể, hoặc cắt tem phiếu lương thực để chết đói dần dần.

+   Các hoạt động tôn giáo mọi kiểu bị hạn chế khắt khe bởi quan điểm vô thần của nhà nước, đặc biệt là Tin Lành, bị coi là có liên quan tới Hoa Kỳ.

+   Hơn 8 % của chương trình giáo dục là về "Chủ tịch Vĩ đại Kim Nhật Thành" và "Đạo đức Cộng sản". Ở trung học, các môn học "Chủ tịch Vĩ đại Kim Nhật Thành", "Đạo đức Cộng sản", và "Cương lĩnh Đảng Cộng Sản" chiếm 5,8 %. Những bài học môn Tiếng Triều Tiên có những đầu đề như "Kim Chính Nhật đang xem ảnh", học sinh mẫu giáo được học các bài "Tuổi thơ của nguyên soái Kim". Khi đọc những gì Kim Nhật Thành viết, học sinh phải đọc thật to, chậm rãi để thể hiện sự tôn kính.

#   Campuchia Dân Chủ :

+   Ngay sau khi giành chiến thắng, Đảng Cộng Sản Campuchia ( CPK ) ra lệnh sơ tán dân ra khỏi tất cả các thành phố và thị trấn, đưa những người dân thành thị tới những vùng nông thôn để làm việc như những nông dân, bởi vì CPK đang muốn tái lập lại xã hội thành một hình thức mà Pol Pot đang thai nghén.

   Hàng nghìn người đã chết đói và chết vì bệnh tật trước khi CPK giành được chính quyền. Hàng nghìn người chết đói hay chết vì bệnh tật trong thời gian tản cư sau đó và vì những hậu quả của nó. Nhiều người trong số đó bị buộc phải rời khỏi các thành phố và định cư tại những ngôi làng mới được lập nên, thiếu lương thực, dụng cụ lao động và chăm sóc y tế. Nhiều người từng sống trong các thành phố và đã đánh mất khả năng tự kiếm sống để tồn tại trong môi trường nông nghiệp. Hàng nghìn người chết đói trước khi mùa màng được thu hoạch. Thiếu ăn và suy dinh dưỡng - ở bờ vực của nạn đói - là điều xảy ra liên tục trong nhiều năm. Đa số các lãnh đạo quân sự và dân sự của chế độ cũ, những người không thể che giấu được nhân thân của mình đã bị hành quyết.

+   Chính phủ mới tìm cách tái cơ cấu hoàn toàn lại xã hội Campuchia. Những tàn tích của xã hội cũ bị xoá bỏ và tôn giáo bị đàn áp, đặc biệt là Phật Giáo và Thiên Chúa Giáo. Nông nghiệp được hợp tác hoá, và những gì còn sót lại của một cơ sở công nghiệp bị vứt bỏ hay bị đưa vào dưới quyền kiểm soát của nhà nước. Campuchia không có hệ thống tiền tệ cũng như hệ thống ngân hàng.

   Cuộc sống ở nước "Campuchia Dân Chủ" rất ngặt nghèo và bạo tàn. Ở nhiều vùng trong nước, người dân bị bố ráp và bị hành quyết vì tội nói tiếng nước ngoài, đeo kính, bới rác kiếm thức ăn, thậm chí là than khóc khi có người thân qua đời. Những nhà doanh nghiệp thời trước và các quan chức bị săn đuổi một cách tàn nhẫn và bị giết chết cùng toàn bộ gia đình họ. Khmer Đỏ sợ rằng những người đó có lòng tin là họ có thể sẽ đứng lên phản đối lại chế độ của chúng. Một số kẻ trung thành với Khmer Đỏ thậm chí còn bị giết vì tội không thể kiếm đủ số "phản cách mạng" để hành quyết.

   Những ước tính chính xác về số lượng người đã chết trong giai đoạn 1975 và 1979 vẫn chưa có được, nhưng có lẽ hàng trăm ngàn người đã bị hành quyết tàn nhẫn bởi chế độ đó. Hàng trăm ngàn người chết vì đói và bệnh tật. Một số ước tính về số người chết trong khoảng từ 1 đến 3 triệu người, trong tổng số dân năm 1975 của nước này là 7,3 triệu. CIA ước tính 50.000 - 100.000 đã bị hành quyết từ 1975 đến 1979.

# Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa : 

+   Với Ý Thức Hệ Vô Sản, tiến hành Cải Cách Ruộng Đất, "nhằm mục đích tiêu diệt kẻ thù giai cấp", "Người ta ước tính rằng khoảng 50.000 tới 172.000 người thiệt mạng trong các chiến dịch chống lại phú nông và địa chủ giàu có. Rosefielde thảo luận về dự toán cao hơn nhiều là từ 200.000 đến 900.000, trong đó bao gồm bản tóm tắt việc hành quyết các thành viên Việt Nam Quốc Dân Đảng".

+   "Chiến tranh Việt Nam đã gây ra cái chết của từ 2 đến 5 triệu người Việt ( tùy từng nguồn khác nhau )".

+   "Ngày 30 tháng 4 năm 1975 là ngày chiến tranh Việt Nam chấm dứt ... Hơn 125.000 người Việt Nam đến Hoa Kỳ vào cuối xuân 1975 vì sợ chính quyền mới trả thù. Ngoài ra khoảng 20.000 người đến Âu Châu và các nước khác".

   "Sau năm 1975 ở miền Nam có hơn 1.000.000 người thuộc diện phải ra trình diện. Theo Phạm Văn Đồng, con số người phải trải qua giam giữ sau ngày 30/4/1975 là hơn 200.000 trong tổng số 1 triệu người ra trình diện. Tính đến năm 1980 thì chính phủ Việt Nam công nhận còn 26.000 người còn giam trong trại. Tuy nhiên một số quan sát viên ngoại quốc ước tính khoảng 100.000 đến 300.000 vẫn bị giam. Ước tính của Hoa Kỳ cho rằng khoảng 165.000 người đã chết trong khi bị giam".

   "Từ cuối năm 1975 đến năm 1995 trải qua 20 năm đã có 839.200 người dân Việt rời bỏ Việt Nam đến các trại tỵ nạn. Con số những người chết trong biển Ðông và núi rừng biên giới Thái – Miên là các số thống kê không bao giờ ghi lại được. Con số ước lượng là từ 400.000 đến 500.000 người" ...

   "Kể từ 1990 đến nay, các chương trình đoàn tụ, đón tù cải tạo, con lai, tái định cư, tỵ nạn tình nguyện trở về đã đưa vào Mỹ và nhiều nước Tây phương các đợt di dân mới. Những người này không qua các trại tỵ nạn Ðông Nam Á. Riêng tại Hoa Kỳ, con số này tính đến 2005 lên đến 700.000 người và cộng với đợt di tản 1975 ( 130.000 ) và thuyền nhân ( 424.600 ). Theo thống kê dân số năm 2000, hiện đang có 1.223.736 người Mỹ gốc Việt. Họ là nhóm di dân Á Châu lớn thứ năm sau các nhóm di dân Trung Hoa, Philippines, Ấn Ðộ và Ðại Hàn".

   "Ngày 2 tháng 7 năm 1976, nước Việt Nam được đặt Quốc Hiệu là Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam", cũng với Ý Thức Hệ Vô Sản ...


   Trong những trường hợp đó,

   "QUỐC HIỆU" THỂ HIỆN ĐƯỢC ĐIỀU GÌ !?

   THAY ĐỔI "QUỐC HIỆU" LIỆU SẼ THAY ĐỔI ĐƯỢC ĐIỀU GÌ !?

   THAY ĐỔI PHẦN NGỌN, HIỆN TƯỢNG, LIỆU CÓ GIẢI QUYẾT ĐƯỢC PHẦN GỐC RỂ, BẢN CHẤT, CỦA VẤN ĐỀ !?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét