Thứ Bảy, 19 tháng 7, 2014

NGẪM VỀ CỜ MÀ KHÔNG NÓI GÌ VỀ CỜ ...

   ...


   Tóc mây một món chiếc dao vàng
   Nghìn trùng e lệ phụng quân vương  
   Trăm năm tình cũ lìa không hận 
   Thà nép mày hoa thiếp phụ chàng 

   Duyên trăm năm đứt đoạn  
   Tình muôn thuở còn hương  
   Hương thời gian thanh thanh 
   Màu thời gian tím ngát 

   ( Màu Thời Gian - Ðoàn Phú Tứ ).

   Món tóc mây của người ngọc đã trở nên một biểu tượng của tình yêu ..., cũng như :

   Tóc mai sợi vắn sợi dài 
   Lấy nhau chẳng đặng thương hoài ngàn năm

   ( Ca dao ). 

   Hay chỉ là một chiếc lá hay một vài bông hoa ép khô ... :

   Ngập ngừng nhìn bao cánh hoa 
   Lòng buồn nhớ đến cánh hồng ngày qua

   ( Cánh Hoa Xưa - Nhạc và lời : Hoàng Trọng ).

   Hay vài lá thư xưa ... :

   Yêu một khắc để mang sầu trọn kiếp
   Tình mười năm, còn lại mấy tờ thư

   ( Lá Thư Ngày Trước - Vũ Hoàng Chương ).

   Hay một vài câu thơ của một thời ngây ngô, vụng dại ... :

   Mối tình đầu của tôi 
   Là cơn mưa giăng giăng ngoài cửa lớp
   Tà áo ai bay trắng cả giấc mơ 
   Là bài thơ còn hoài trong vở 
   Giữa giờ chơi mang đến lại mang về 

   ( Phượng Hồng - Nhạc Vũ Hoàng, thơ Đỗ Trung Quân ).

   Qua thời gian, mọi vết thương đã lành, mọi sắc nhọn đã cùn, mọi đắng cay đã nhạt ..., nên quá khứ được nhìn lại với tấm lòng bao dung, bình thản, ngọt ngào hơn ... :

   Nhắm mắt ...
   Cho tôi tìm một thoáng hương xưa
   Cho tôi về đường cũ nên thơ 
   Cho tôi gặp người xưa ước mơ 

   ( Nửa Hồn Thương Đau - Nhạc Phạm Đình Chương, ý thơ Thanh Tâm Tuyền, bài thơ Lệ Đá Xanh ).

   Đời người, ai cũng có quá khứ, ai mà không có những kỷ niệm, những kỷ niệm được kết tinh trong những biểu tượng, làm nên cái phần sâu lắng trong tâm hồn của mỗi con người. Điều đó, cần phải được gìn giữ, nâng niu, tôn trọng ...

   Chẳng thế mà có những đôi vợ chồng má tựa vai kề, đầu ấp tay gối, khăng khít xẻ chia mà vẫn luôn tôn trọng cái phần riêng tư ấy của nhau, không ghen bóng ghen gió, chì chiết mĩa mai nhau ... Nhưng đương nhiên, những kỷ niệm thuộc về "cố nhân" ấy không nên chen quá sâu vào cuộc sống gia đình, vốn thực tế, với nhiều bổn phận và trách nhiệm, và không phải lúc nào cũng "thuận chèo xuôi mái", "cơm lành canh ngọt" ... Cứ như vậy, họ bên nhau, cùng nếm trải khổ đau và hạnh phúc trong suốt cuộc nhân sinh ... ! ...

   Hơn như vậy nữa, những con người sinh sống trên các vùng rẻo cao Tây Bắc còn lưu giữ ngàn đời nay một tập tục độc đáo thấm đẫm tính nhân văn : những phiên "Chợ Tình" ...

-   Không được làm ruộng thì làm nương
   Không làm vợ thì làm người tình


-   Đợi anh hết mùa lanh, đợi anh qua mùa đào 
   Vượt đỉnh Mã Pí Lèng, ta tìm về với chợ tình Khau Vai

   Mỗi năm một lần, vào ngày 27 tháng 3 âm lịch, những người yêu nhau mà không lấy được nhau sẽ được phép tìm về bên nhau để tâm sự yêu thương, san xẻ nhớ nhung ... Có rất nhiều đôi vợ chồng cùng nhau đi "Chợ Tình", đến nơi, vợ đi tìm bạn của vợ, chồng đi tìm bạn của chồng. Họ không ghen tuông mà tôn trọng sự riêng tư của nhau, coi đó là điều thiêng liêng trong cuộc sống tinh thần của người bạn đời. Nhưng chỉ trong ngày ấy thôi - ngày diễn ra phiên "Chợ Tình", và chỉ ở nơi ấy thôi - nơi diễn ra phiên "Chợ Tình", khác ngày giờ và nơi chốn là trái với tập tục, vi phạm luật tục ... Họ đã sống, khổ đau và hạnh phúc, ngàn đời như thế ... ! ...

   Quá khứ là thiêng liêng, là trải nghiệm để xây đắp hiện tại và tương lai, nhưng quá khứ không nên chen lấn vào hiện tại, ám ảnh tương lai ... ! ...

   Nên chăng ... !? ...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét