# Hồn hoang hóa ngỗn ngang chiều chiến địa ...
Máu hồng hoang cuồng trỗi gió phiêu bồng ...
# Nắng tắt bên triền nương rẫy cũ,
Gió cuồng trổi mãi mộng đa đoan ...
...
Bao vạt ngày ...
Mấy lũng đêm ...
Năm tháng phiêu bồng không hẹn ước,
Ai về nghe núi mù sương ... !? ...
...
Những sớm hoang đàng hoang xứ lạ,
Vó cuồng hoang tưởng hoang yên cương.
Những chiều lơ đãng khói mây xa,
Tình trắng như thà không vấn vương ...
# Nhớ rồi trên bến hoang liêu ấy,
Vẫn cắm lao lung một dáng huyền.
Ta mãi lênh đênh dòng lận đận,
Quên hoài bến hẹn thuở ngày xanh ...
# Bỡ ngỡ bên sông lỡ chuyến đời,
Nên đành ngồi đợi với đông sơ ...
Xuân xanh chưa thắm màu tương ngộ,
Hạ đã vọt vàng ... thu ngẫn ngơ ...
# Em không là gái trong song cửa,
Anh vẫn là mây bốn phương trời ...
Cách biệt muôn phương, trời lận đận,
Tình thầm ... theo cánh gió chơi vơi ...
Nửa dậu mồng tơi đôi cánh bướm,
Trời buồn, bướm cũng chẳng sang chơi ...
Sóng bể Thái Bình ngăn gối mỏi,
Người xa ..., tình chắc cũng xa khơi ...
Ai tô thắm được hoa mùa cũ ... !?
Đặt lá vàng khô trở lại cành ... !?
Đàn vương khúc điệu Nghê Thường vũ ... !?
Đẫm lại hương xưa giấc mộng lành ... !?
# Nồng nàn phố, nồng nàn thơ
Nồng nàn xanh thẳm, nồng nàn hôm qua
Nồng nàn hồng, nồng nàn mai
Nồng nàn lặng lẽ, nồng nàn hôm nay ...
Nồng nàn nước, nồng nàn mây
Nồng nàn diệu tưởng, nồng nàn nghi tâm
Nồng nàn tỉnh, nồng nàn say
Nồng nàn vô ngã, nồng nàn vô ưu ...
Nồng nàn nhớ, nồng nàn quên
Nồng nàn sỏi đá, nồng nàn ... trăm năm ...
# Khắc khoải "hò ... ơ ..." khúc đoạn trường,
Mây mù cố quận ... lệ tha hương.
Mưa nắng nổi chìm thân cát bụi,
Gió sương dầu dãi phận tang thương.
"Tự thuở mang gươm ..." hùng khí dậy,
"Ngàn năm thương nhớ ..." nợ tơ vương.
Ai gõ nhịp sầu nơi quán vắng,
Điệu buồn Dạ Cổ vọng Nam phương ...
# Dạ Cổ Hoài Lang vạn cổ sầu,
Ai người so nắn bậc thưa mau ...
Bình thủy tương phùng duyên gió dãi,
Đá vàng ly cách nợ trăng thâu.
"Hùm tha sấu bắt ..." hoài biên tái,
"Nẻo cũ lầu đài ..." vọng cố châu.
Hồn quê ... cánh nhạn ... mờ phương Bắc,
Cung Oán đàn lên khúc Dạ Sầu ... ! ...
# Sông nước ... thang ... thênh ... thang ...
Điệu hò ... mang ... mênh ... mang ...
Dạ sầu ... man ... miên ... man ...
Vọng phu ... vọng ... luống trông tin chàng ...
Thu nào trên bến Man Khê,
Giáo gươm dậy đất, tinh kỳ rợp mây ...
Qua Thiên San chiêng dồn trống giục,
Vượt Ải Vân máu đổ xương rơi.
Tiêu Tương ai mãi trông vời,
Ôm con hóa đá nguyện lời sắt son ...
# PHÁC THẢO ...
Áo thẫm tím vương hương hồn tôn nữ,
Nón nghiêng thơ lóng sắc mộng miên trường ...
Sông lẽ lặng buông xuôi hình ký ức,
Núi mặc trầm thả ngược bóng thời gian ...
Thành quách nổi rêu phong dầu dãi nắng,
Tẩm lăng chìm hoang hóa sụt sùi mưa ...
Huyền Trân hỡi ... mây mờ trăng Ô Lý,
Áng son vàng thâu cát bụi tàn phai ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét